Bởi, hôm nọ mình bức xúc chuyện dịch thuật, nên làm một tràng xối xả, căn bản là mình muốn la hét cho bớt ức chế (vì mình ngồi xem phim mà cứ phải dịch ngược sang tiếng Anh để hiểu nghĩa câu cú lủng củng đó nói cái gì) và dĩ nhiên là mình nhắm chừng là các bạn trước giờ từng nghe mình lên cơn sẽ đọc và phản hồi. Mình đã không ngờ (thật, có người thay mặt mình khẳng định là mình đã không ngờ cớ sự như này) rằng vì để mình đẹp lòng mà có ai đó chạy ra hứng đạn, mình thật rất cảm động.
Mình không có hứng giải thích gì thêm những gì mình đã viết. Lí do: nó bị xóa mất tiêu, mình được cái không có trí nhớ siêu đến độ nhớ hết từng từ từng câu mình viết ra. Cho nên ai hiểu đúng hiểu sai, hiểu ý nọ xọ ý kia gì đó mình cũng không trách được.
Cơ mà mình rất là hứng thú với các bạn yêu thương mình, "hiểu" mình, nhất là bạn nào đó đã thay mặt mình phát biểu luôn là mình hàm ý thế này thế nọ cái lọ cái chai (câu này mượn của thằng bạn, trước nay nghe thấy thích thích mà chưa có dịp dùng). Mình quả thực xúc động trước tấm thịnh tình của bạn ấy, căn bản là vì mình và bạn ấy vốn dĩ không quen không biết, nên mình không nghĩ là sẽ có ngày có người yêu quý mình đến nỗi cố tâm cố sức hiểu ý mình, coi mình như một cao nhân ăn nói thâm thúy, ít lời nhiều ý, chỉ vài con chữ chơi chơi mà chất chứa bao nhiêu nghĩa tình. Thật, mình rất rất muốn cho bạn ấy làm trưởng "câu lạc bộ quạt" của mình.
Bởi, nhờ các bạn "quạt" hâm mộ quạt nhiều quá, bốc mình lên tận mây xanh, nên mình đôi khi chưa cần phải phát ngôn thì đã có người đỡ rồi.
Tình hình giờ nó quá sức là tình hình đi. Cho nên giờ mình nói thẳng, trước khi lại được quạt tuốt lên trển: ai quởn muốn tung hứng hỏi han gì mình thì cứ việc nói luôn, chứ đừng có "bạn ấy nói vậy," "ý bạn ấy là vậy" ~ mình đọc riết chả biết bạn ấy mà mấy bạn nói là bạn nào =]
*cười*
Hiểu rồi!
*cười*
Chào nha!
*cười*
~~~~
Mày nói chuyện với ai vậy?
Tao đâu quen đâu~ Nó nói gì đó với tao thì tao nghe vậy thôi :D
Thật lạ là ta thấy ngượng, nhưng mà tôi có ước mơ để tim tôi theo đuổi.
Những vì sao cao vời vợi sáng lấp lánh,
Ước gì được chạm vào chúng, tôi sẽ hỏi chúng một điều
Nếu hi vọng vẫn ở trong tim, tôi sẽ đuổi theo chúng.
"Bầu trời rộng lớn trên kia,"
Giọng nói đầy tự tin để có thể được nghe thấy.
Ta có thể thay đổi được việc mình không thể bay mà đi chứ?
Hãy bắt đầu lại bằng việc tiến lên một bước, lặp lại nhiều lần
Mạnh mẽ lên.
Thay vì cứ viện cớ này cớ nọ, chi bằng thử tin vào sự thật.
Thay vì cứ hạnh phúc giả tạo, chi bằng cứ cười một cách thật lòng.
Nếu một vì sao nữa rơi, tôi sẽ đưa tay ra để đón,
Bởi vì tương lai có thể là bất cứ gì, tôi chỉ muốn chắc chắn hơn.
"Không có gì mà bạn không thể thấy được,"
Bài hát đầy tự tin để có thể được nghe thấy.
Những cảm xúc này không biến mất ngay đây được.
Khi nào cũng được, hãy đứng lên lần nữa,
Mạnh mẽ lên.
Nếu nước mắt tôi khô, tôi sẽ gọi bạn lần nữa.
Hãy trả lời tôi, và chúng ta sẽ đi đến một tương lai chưa thấy bao giờ.
Khi tôi nhận ra mình không đơn độc,
Hãy cũng nhau hướng đến cánh cửa rực sáng đó.
"Bầu trời rộng lớn trên kia,"
Giọng nói đầy tự tin để có thể được nghe thấy.
Ta có thể thay đổi được việc mình không thể bay mà đi chứ?
Hãy bắt đầu lại bằng việc tiến lên một bước, lặp lại nhiều lần.
"Không có gì mà bạn không thể thấy được,"
Bài hát đầy tự tin để có thể được nghe thấy.
Những cảm xúc này không biến mất ngay đây được.
Khi nào cũng được, hãy đứng lên lần nữa.
Bài hát: Hatenai Sora
Trình bày: Arashi
Dịch tiếng Việt: PAn
Hôm qua nay ngồi nghe bài này nhiều tới bấn loạn. ~
Vẫn còn bầu trời rộng lớn trên cao mà, tại sao lại dừng lại chứ? Cứ bay nhảy thỏa sức đi, đâu có sao đâu : )
- Mood:
calm
Lần đầu tiên xem trọn vẹn một concert của các anh. Thật là tệ, nhỉ? Khi mà mình tự nhận mình là fan của các anh, thế mà mãi tận giờ này mới xem concert của các anh, lại là concert từ năm 2004.
Iza Now! có nhiều ý nghĩa đối với mình lắm. Và như đã hứa trên Janken, mình sẽ viết một bài dành riêng cho Iza Now!
Ngược thời gian về vài năm trước, không rõ là bao nhiêu, vì lâu quá rồi, cái thời âm nhạc Nhật Bản với mình chỉ gói gọn trong anime OST mà thôi ấy, nhớ lại lần đầu tiên mình biết đến Arashi nào!
Cuộc sống là sự tập hợp những tình cờ ngẫu nhiên được sắp xếp một cách tất nhiên. Trong vô vàn những tình cờ đó, có những cái lướt nhẹ qua, điểm tô chút sắc màu cho cuộc đời ta, và cũng có những cái huých thật mạnh, làm cuộc đời ta thay đổi. Tình cờ, đó là một sự tình cờ, hoàn toàn tình cờ, và nó đã thay đổi mình, thật nhiều.
Một ai đó đã gởi cho mình qua Y! một cái link, và mình đã nghe nó. Hoàn toàn bị đánh gục. Là anh, Nino, là bài hát đó, Konseki. Mình khi ấy hoàn toàn không hiểu anh hát gì, nhưng giai điệu đó, giọng hát đó, biểu cảm đó, đã khiến mình bị ám ảnh đến phát điên. Mình đã không thể bỏ qua anh như mình đã làm với hàng tá những bài hát mình nghe. Mình đã tìm xem anh là ai, và chính đó đã dẫn mình đến với
Phải, Konseki, bài hát chỉ được biểu diễn duy nhất một lần ở Iza Now! Chính là nó, chính là anh, cả hai đã thay đổi cuộc đời mình, biến mình từ một kẻ chỉ biết yêu truyện tranh trở nên yêu một người – yêu anh!
Vì lẽ đó, mà Iza Now! đối với mình mang ý nghĩa đặc biệt. Và vì thế, nên mình đã nhận tham gia trans cho Iza Now!
2004, năm năm trước, xét ra lúc ấy, các anh chỉ ngang tuổi mình bây giờ thôi nhỉ? Vậy mà, Sân vận động
Các anh đã hát rất hết mình. 30 bài hát, trong gần hai tiếng đồng hồ. Mình nhìn thấy mồ hôi không còn thấm đẫm áo các anh nữa, nó rơi, vì không còn chỗ trên áo cho nó nữa. Những giọt mồ hôi rơi trong ánh đèn chói lóa, và các anh vẫn mặc kệ chúng, vẫn hát, vẫn nhảy, như thể các anh không hề biết đến mệt mỏi.
Những bài hát của các anh, lúc dịch chúng, mình đã không ngờ chúng rồi sẽ làm mình xúc động mạnh như thế nào. Mở đầu là những tình khúc sôi động, các anh làm bùng cháy hội trường ngập tràn những trái tim đang hướng đến năm người trên sân khấu. Tiếng la của các fans lạc đi trong tiếng hát của các anh. Hạnh phúc, phải không? Rồi phần trình diễn của từng người, là Ohno điêu luyện với bước nhảy của mình, là Sho với sự cố gắng không ngừng trên con đường khẳng định mình, là Aiba với sự vui vẻ đến ngốc nghếch của mình, là Nino với sự đau đớn với một mảnh vỡ tình yêu trong tim, và là Jun với câu chuyện về năm chàng trai trở thành một gia đình. Tự dưng thấy Ohno thật giỏi, xứng với danh hiệu trưởng nhóm làm sao! Tự dưng thấy thương Sho đến lạ, anh đã trở thành một thần tượng rồi, Sho ơi! Tự dưng mỉm cười vì Aiba. Tự dưng thấy tim mình nghẹn lại với Nino, dù mình nghe bài hát đó cả ngàn lần có lẻ rồi. Tự dưng thấy năm người là một, như lời Jun hát, một gia đình! Rồi các anh vẫy chào khán giả, để lại xuất hiện một các bất ngờ. Lời cảm ơn các anh dành cho những fans hâm mộ mình, nó cứ dai dẳng như cơn mưa mùa hạ, nó cứ mạnh mẽ như bão tố.
Mình suýt ngạt thở mấy lần, vì phấn khích, vì hạnh phúc, và vì hãnh diện. Hạnh phúc vì được nghe các anh hát. Cảm thấy các anh gần thật gần. Phấn khích khi xem phần các anh trò chuyện với nhau. Chỉ có bạn bè thân thiết, chỉ có tình cảm khắng khít mới nói chuyện tự nhiên và vui vẻ với nhau như các anh thôi. Trừ khi các anh là diễn viên thiên tài, mà mình biết chắc là không phải, thì tình bạn các anh dành cho nhau mới là “diễn xuất”. Hãnh diện, vì đọc thấy những lời hát mình dịch ra nằm ở góc màn hình. Nhận thấy mình đã đúng khi quyết định tham gia Janken.
Iza Now! kết thúc, mà dư âm của nó vẫn đầy trong tâm trí.
Vì các anh là
Mình hạnh phúc vì đã được làm fan của
Mình hạnh phúc vì đã được nghe
Mình hạnh phúc vì đã được biết đến anh.
Mình hạnh phúc vì đã được yêu anh.
- Mood:
happy - Music:kimi no tame ni boku ga iru - Arashi
nhớ mưa, nhớ bạn bè, nhơ nhà, nhớ truyện tranh, nhớ gia tài download điên loạn trong máy tính...
những khi buồn buồn nản nản, lại mở bài này ra nghe.
"smile again" mình lại mỉm cười
"arigatou" mình lẩm bẩm theo, để cảm ơn các anh khiến mình cười nhè nhẹ như con ngốc trong căn phòng trống.
Lời cảm tạ cho Mưa và Giông tố
Cười một lần nữa, anh đang mỉm cười lần nữa
Cười một lần nữa, anh đang mỉm cười lần nữa
Bình thường, chẳng có việc gì tốt xảy đến
Cứ mù quáng theo đuổi cuộc sống cuồng nhiệt này.
Mỗi ngày, một thằng ngốc tự đào hố chôn mình và ngã vào đó.
Nhưng trái tim anh vẫn chờ đợi một điều,
Trong cuộc sống thường nhật không có cảm xúc này,
Một ảo tưởng tên “tin vào tình yêu”.
Một ngày, niềm tin mà anh từng dẫm lên,
Bởi vì anh gặp em, máu trong anh như dồn lại.
Đối mặt với khả năng bị gục ngã
Anh không thể do dự.
Nhìn thấy bản thân yếu đuối, anh cảm thấy giận dữ
Wow wow
Như là ở một mình, thở dài,
Hoa trong lọ gốm nhìn anh run rẩy.
Ai cũng thế,
Chúng ta sống dựa vào nhau,
Những cảm xúc chân thật nguyên sơ đó
Sẽ chữa lành những vết thương trong ta.
Cười một lần nữa, cảm ơn
Cười một lần nữa, trong nước mắt
Chúng ta sinh ra
Những ngả đường trong đời sẽ khiến chúng ta mạnh mẽ lên.
Cười một lần nữa, vì em ở đây
Cười một lần nữa, nên anh hạnh phúc
Dù anh chưa bao giờ nói ra,
Đây là lần đầu tiên anh trân trọng những cảm xúc này
Như bão tố.
Khi đau khổ, hãy tựa vào anh,
Tình yêu dành cho người quan trọng nhất
Là băng dán cho trái tim.
Không thể sống cuộc sống bình thường như mọi người
Anh nghĩ nó cũng đáng được khen.
Em, người đã cứu anh, cũng nhìn anh kiểu đó.
Trái tim nơm nớp không yên
Anh làm tổn thương em lúc nào không biết.
Nhưng nếu ta học cách tha thứ,
Chúng ta sẽ trở nên thật với lòng mình hơn.
Cười một lần nữa, cảm ơn
Cười một lần nữa, bao lần cũng được
Anh thấy mình vẫn còn có thể đứng dậy,
Sự can trường của anh như nước tuôn trào.
Cười một lần nữa, dù chỉ còn một người
Cười một lần nữa, dù chẳng còn ai sống sót
Với những bối rối, với niềm tin chân thành,
Anh cầu mong tình yêu của anh sẽ như bão tố.
Bình thường, chẳng có việc gì tốt xảy đến
Cứ mù quáng theo đuổi cuộc sống cuồng nhiệt này.
Mỗi ngày, một thằng ngốc tự đào hố chôn mình và ngã vào đó.
Nhưng trái tim anh vẫn chờ đợi một điều,
Trong cuộc sống thường nhật không có cảm xúc này,
Một ảo tưởng tên “tin vào tình yêu”.
Một ngày, niềm tin mà anh từng dẫm lên.
Bởi vì anh gặp em, máu trong anh như dồn lại.
Cười một lần nữa, cảm ơn
Cười một lần nữa, trong nước mắt
Chúng ta sinh ra
Những ngả đường trong đời sẽ khiến chúng ta mạnh mẽ lên.
Cười một lần nữa, vì em ở đây
Cười một lần nữa, nên anh hạnh phúc
Dù anh chưa bao giờ nói ra,
Đây là lần đầu tiên anh trân trọng những cảm xúc này
Như bão tố.
- Mood:
calm - Music:kansha kangeki ame arashi
Đang thích bài này. Bài nhạc êm đềm và mãnh liệt, lần đầu tiên nghe Nightwish, quá tuyệt vời. Bản nhạc này là nhạc nền trong một bộ phim, tuy chưa coi nó, nhưng cái clip đã làm vừa đủ nhiệm vụ của nó: đem những thước quay lộng lẫy nhất ghép với lời nhạc.
Ấn tượng đầu tiên là khi coi đến đoạn điệp khúc. Trên màn hình là hình ảnh khu rừng trắng xóa. Trắng xóa, màu tuyết. Những cành cây khẳng khiu bao bọc bởi màu trắng buốt giá. Đôi tình nhân hôn nhau.
Dịch lời nó là do đơn đặt hàng của một đứa bạn. Tuy cái câu tớ thích nhất thì tớ vẫn chưa dịch được cái thần và cảm xúc mong muốn, nhưng mà bạn tớ thì nó cũng hài lòng với bản dịch này rồi ^^
Khi môi em hãy còn thắm đỏ
Lời ngọt ngào được tạo ra cho yên lặng
Không cần nói ra
Trái tim xuân thì dành để yêu
Không dành cho đau đớn
Tóc huyền giữ cơn gió
Đừng dùng che ánh nhìn của một thế giới lạnh lẽo
Hôn
Khi đôi môi em hãy còn thắm đỏ
Khi anh ấy vẫn giữ im lặng
Dừng
Khi tâm tư em vẫn chưa được chạm đến, chưa hé lộ
Nắm lấy bàn tay
Khi bàn tay ấy vẫn đang bất động
Đắm chìm trong mắt nhau
Khi chúng hãy còn mù lòa
Yêu
Khi bóng đêm còn đang che ngày mới ấp e
Phút yêu ban đầu sẽ không quay lại
Giờ phút đắm say chẳng bao giờ là phí hoài
Đàn violin, bàn tay mềm
Mọi trái tim tan chảy dịu dàng chơi giai điệu của emHôn
Khi đôi môi em hãy còn thắm đỏ
Khi anh ấy vẫn giữ im lặng
Dừng
Khi tâm tư em vẫn chưa được chạm đến, chưa hé lộ
Nắm lấy bàn tay
Khi bàn tay ấy vẫn không động đậy
Đắm chìm trong mắt nhau
Khi chúng hãy còn mù lòa
Yêu
Khi bóng đêm còn đang che ngày mới ấp e
- Mood:
loved
đây không phải là bài thích nhất, nhưng là bài mang nhiều kỉ nhiệm đẹp dẽ với El - bạn thân nhất của tớ
Hoa tuyết
Giờ thì những cơn mưa lạnh giá đã hóa thành tuyết trên con đường đang dần yên lặng.
Hiện tại, em đang dùng những ngày của mình thế nào?
Khoảng cách mà chúng ta thấy hơi thở của mình hóa thành màu trắng.
Ngày đó, chúng ta đã cùng nhìn một khung cảnh.
Trong những tháng ngày ngắn ngủi ấy,
Ai đã là người duy nhất mà em nhìn thấy?
Trước khi những mùa nối nhau trôi mất
Anh muốn gặp lại em lần nữa.
Sự tử tế em không nhận ra, hay những từ như “Bộ áo đó hợp với anh”
Đó chính là cách mà hạnh phúc được tạo nên.
Chuỗi giấc mơ trở nên ấm áp
Mãi mãi, anh là người duy nhất vẽ vời.
Những giọt nước mắt không ngừng rơi
Thiêu đốt những kỉ niệm ngọt ngào.
Cả khi những dấu vết mau chóng bị xóa mờ
Thì anh vẫn không quên em.
Trong những tháng ngày ngắn ngủi ấy.
Ai đã là người duy nhất mà em nhìn thấy?
Trước khi những mùa nối nhau trôi mất
Chỉ một lần nữa thôi
Mặc kệ những giấc mơ đó ngắn ngủi thế nào
Kể cả nếu định mệnh có biến mất
Cả khi những dấu vết mau chóng bị xóa mờ
Thì anh vẫn không quên em.
- Mood:
happy - Music:snowflakes _ Arashi